Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết – Nguyên Phong: Tóm tắt & cảm nghĩ

Để tìm hiểu thêm về tâm linh Á Đông, Đường Mây Qua Xứ Tuyết là một tựa sách không nên bỏ qua. Sau đây, GenZ Đọc Sách sẽ review Đường Mây Qua Xứ Tuyết. Hy vọng những chia sẻ này là nguồn tham khảo bổ ích để mọi người có thể lựa chọn được một quyển sách phù hợp với sở thích của bản thân.

Thể Loại Tâm Linh – Tiểu Thuyết
Tác Giả Lama Anagarika Govinda, Nguyên Phong phóng tác
Nhà Xuất Bản Nhà Xuất Bản Thế Giới
Công Ty Phát Hành Trí Việt – First News

Tác giả sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết – Lama Anagarika Govinda

Tác giả sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết - Lama Anagarika Govinda

Đường Mây Qua Xứ Tuyết được viết bởi tác giả, Lama Anagarika Govinda (1898 – 1985), tên thật là Ernst Lothar Hoffman. Ông là nhà nghiên cứu triết học, tu sĩ Phật giáo, họa sĩ và giáo sư Phật học người Đức.

Vào năm 1928–1930, ông đến Sri Lanka xuất gia với Đại đức Nyanatiloka Mahathera. Ông là một học giả uyên thâm về Pāli, với mười hai cuốn sách viết về Phật giáo Nam Tông. Ông còn là một thành viên trong Ban Quản trị Hội Phật giáo Thế giới.

Tác giả còn viết thêm nhiều sách biên khảo về Tây Tạng, đáng kể nhất là hai cuốn “The Psychological Attitude of Early Buddhist Philosophy” (Thái độ tâm lý trong triết học Phật giáo nguyên thủy) và “The Foundations of Tibetan Mysticism” (Nền tảng Mật giáo Tây Tạng).

Dịch giả quyển sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết – Nguyên Phong

Dịch giả cuốn “Đường Mây Qua Xứ Tuyết” là Nguyên Phong. Ông tên thật là Vũ Văn Du, sinh năm 1950 tại Hà Nội. Nguyên Phong rời Việt Nam du học ở Mỹ từ năm 1968 và tốt nghiệp cao học ở hai ngành Sinh vật học và Điện toán.

Ngoài công việc chính là một kỹ sư cao cấp tại Boeing trong hơn 20 năm, ông vẫn tiếp tục nghiên cứu trong vai trò nhà khoa học tại Đại học Carnegie Mellon và Đại học Seattle, Mỹ. Ông còn giảng dạy tại một số đại học quốc tế tại Trung Hoa, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ về lĩnh vực công nghệ phần mềm.

Song song với vai trò một nhà khoa học, Nguyên Phong còn là dịch giả nổi tiếng của loạt sách về văn hóa và tâm linh phương Đông. Trong số đó, có thể kể đến các ấn phẩm: Hành Trình về phương Đông, Muôn kiếp nhân sinh, Ngọc sáng trong hoa sen, Bên rặng Tuyết sơn, Hoa sen trên tuyết, Hoa trôi trên sóng nước, Dấu chân trên cát, Trở về từ cõi sáng, Minh triết trong đời sống, Đường mây qua xứ tuyết,…

Nhận Ưu Đãi Giảm Giá
Đường Mây Qua Xứ Tuyết đang bán hơn 1000 quyển, nhận rất nhiều đánh giá tích cực của độc giả. Sách hiện tại đang giảm giá đến 50%, nhận ưu đãi ngay hôm nay!

Review đường mây qua xứ tuyết

Mục lục quyển sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết

Mục lục quyển sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết
Mục lục quyển sách Đường Mây Qua Xứ Tuyết

Các chương trong cuốn sách “Đường mây qua xứ tuyết”

  • Lời giới thiệu
  • Đôi lời với độc giả
  • Hoa sen trên tuyết
  • Kỳ duyên nơi xứ tuyết
  • Đường mây rộng mở
  • Khinh công
  • Chết và tái sinh
  • Thân và Tâm
  • Bên rặng tuyết sơn
  • Văn hóa Tây Tạng
  • Đường vào xứ tuyết
  • Cuộc du hành vào xứ Guge
  • Đường đến Poo
  • Đoạn kết

Tóm tắt nội dung Đường Mây Qua Xứ Tuyết

Tóm tắt nội dung Đường Mây Qua Xứ Tuyết
Tóm tắt nội dung Đường Mây Qua Xứ Tuyết

Dưới góc nhìn chân thực nhất, Đường Mây Qua Xứ Tuyết được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1966 là cuốn du ký, chia sẻ trải nghiệm của tác giả – một người phương Tây, nhưng lại theo con đường tâm linh của Á Đông.

Đường Mây Qua Xứ Tuyết ghi lại những điều Anagarika Govinda chứng kiến trong thời gian du hành ở Tây Tạng từ khoảng thập niên 30 đến thập niên 50 của thế kỷ trước qua đó đời sống tín ngưỡng tâm linh của Tây Tạng hiện lên một cách sống động qua từng trang sách.

Hoa sen trên tuyết

Đường Mây Qua Xứ Tuyết nói rằng, đối với người Tây Tạng, mây có nhiều ý nghĩa huyền bí, tượng trưng cho môi trường để sự sáng tạo có thể nảy nở, phát sinh, nó còn có nghĩa là đám mây Pháp (Dharma megha) mà từ đó chân lý được biểu lộ.

Vì thế “Đường mây qua xứ tuyết” được mở đầu bằng một linh ảnh, một câu chuyện của vị Lạt Ma có khả năng đem lại sự bình yên Tomo Geshe Rinpoche. Ngài đã chứng kiến cảnh đám mây ngũ sắc với bông sen trắng tinh khiết ở giữa (gọi là Tuyết Liên Hoa) trên ngọn đồi có ngôi chùa cổ.

Ngài đã truyền bá những tư tưởng chân chính, cao thượng của bộ kinh Bát Nhã Ba La Mật và khuyến khích việc tu học cho những ai muốn cất bước tìm đường ra khỏi vòng sinh tử luân hồi.

Kỳ duyên nơi xứ Tuyết

Trong phần này của Đường Mây Qua Xứ Tuyết, Anagarika Govinda và những ngày đầu ở Tây Tạng và tiếp xúc với các vị tu sĩ Tây Tạng khiến ông học hỏi và ngộ ra rất nhiều điều. Vị sư già lao công Kachenia dạy cho ông tiếng Tây Tạng, các lời cầu nguyện, thần chú, các nghi thức Phật giáo Tây Tạng.

Cuộc gặp đặc biệt nhất là với vị Lạt Ma Tomo Geshe Rinpoche, vị Lạt Ma đã đưa ra lối sống tu thiền và nhận định rằng: “thiền định là một lối sống chứ không phải là một phương pháp để thực hành trong những lúc rảnh rỗi, những khi không có việc gì để làm. Đây là một điểm hết sức quan trọng của Đại Thừa vị Thiền chính là sống, sống đúng, sống thật với ý nghĩa của sự sống.”

Để đạt được điều này, người tu thiền phải loại bỏ tất cả mọi vọng dục, phải loại bỏ mọi vọng niệm dù là nhỏ nhất “ngay chính sự mong cầu một điều gì dù là sự bình an, niềm lạc phúc cũng đã là một vọng niệm rồi.” để đạt đến trạng thái Vô Ngã.

Đường mây rộng mở

Đường Mây Qua Xứ Tuyết tiếp tục với câu chuyện sau khi từ Tây Tạng trở về Tích Lan. Tây Tạng đã thay đổi tác giả rất nhiều, ông có thể nhập định, quán tưởng những điều đã được chỉ dạy một cách dễ dàng.

Sự tự do là đón nhận sự sống với vòng tay mở rộng, là khả năng thay đổi theo hoàn cảnh chung quanh nhưng vẫn không mất đi lòng tin vững chắc nơi mình.

Sự yên lặng loại bỏ những chi phối của ngoại cảnh và tạo ra một khoảng trống mà tư tưởng có thể tập trung. Khi tinh thần lúc nào cũng tập trung, bất cứ một tư tưởng nào nảy sinh cũng đều được khuếch đại lên, và tới một sự tập luyện cẩn thận người ta có thể làm được nhiều điều phi thường.

Khinh công

Tác giả nhận định trong “Đường Mây Qua Xứ Tuyết” khinh công chính là “phải diệt ngã và khi bản ngã không còn, con người sẽ trở nên một luồng vận hà những sức mạnh lạ lùng.” Sau khi thành công, các tu sĩ còn phải làm nhiều việc khác như nhập thế phổ độ chúng sinh hay đi chữa bệnh tùy theo tâm nguyện của họ.

Anagarika Govinda tiếp tục cuộc hành trình của mình, qua rặng tuyết sơn, qua câu chuyện với sư trưởng Lachen, ông đã nghiệm ra rằng phải mở mang trí tuệ, ý thức thực sự được tính chất vô ngã của mình thì người tu mới có thể tiến bộ trên con đường đạo.

Chết và tái sinh

Sau cái chết của Lạt Ma Tomo Geshe Rinpoche, Đường Mây Qua Xứ Tuyết cho ta thấy rằng cuộc đời là bể khổ, để thoát khỏi nó chính là tu tập thiền định, cho đến khi phát sinh Trí Huệ Bát Nhã. Người tu khi đó phải quay về thế gian để cứu đời, độ đời, quên mình, hy sinh, thực hành Bồ Tát Đạo, vô ngã, lợi tha.

Sợ chết là một trong những nỗi sợ của con người nhưng khi con người kiểm soát được bản thân cả tâm và thân thể, không bị chi phối bởi sự chết, đặt mình ra ngoài vòng luân hồi sinh tử, quay trở lại giúp đỡ chúng sinh, đó được gọi là Hóa Thân.

Tâm và Thân

Theo tư tưởng Phật giáo Tâm và Thân đều liên quan chặt chẽ với nhau, Đường Mây Qua Xứ Tuyết có chứng minh rằng con người có các giác quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân) nhưng phải có thức căn (nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân) thì mới có thể sử dụng được. Ý thức đóng vai trò kiểm soát và điều khiển các thức căn trên. Phật giáo còn phân biệt thêm một thức căn nữa đó là Tàng thức, là nơi lưu giữ tất cả kinh nghiệm cá nhân.

Đường Mây Qua Xứ Tuyết tiếp tục cuộc hành trình của tác giả khi ở Miến Điện, ở Tích Lan, những câu chuyện lạ lùng về sự chết và tái sinh. Từ đó tác giả nhận ra rằng cuộc đời hiện tại chỉ là một phần nhỏ của kiếp sống, tái sinh là để thực hiện một nghĩa vụ tâm linh cao cả nào đó, và chúng ta có khả năng phục hồi ký ức nhớ lại tiền kiếp của mình.

Bên rặng Tuyết Sơn

Trải qua các thời kỳ triều đại lịch sử, Tây Tạng là nơi lưu giữ những văn hóa tín ngưỡng tâm linh, và còn được lưu trữ rất nhiều tại các ngôi chùa bỏ hoang. “Đường mây qua xứ tuyết” tiếp tục hành trình của tác giả vào Tây Tạng, ông đã mang về được khá nhiều bộ kinh điển, tiếp xúc với hàng ngàn bức họa nghệ thuật, tranh ảnh huyền bí.

Đường Mây Qua Xứ Tuyết đã đề cập đến sự bí mật phái Mật Tông của Phật giáo, các giai đoạn tu hành, chân ngôn, lễ điểm đạo truyền pháp. Các truyền thống của Mật Tông được gìn giữ vô cùng cẩn thận nhưng sau chiến tranh giáo lý Mật tông đã được truyền dạy cẩu thả và sai lạc rất nhiều.

Văn hóa Tây Tạng

Govinda tiếp xúc với kịch nghệ Tây Tạng, kịch nghệ ở đây chịu ảnh hưởng của tôn giáo rất nhiều, vấn đề thiện, ác, thị phi, các động lực siêu nhiên lành cũng như dữ đều ở trong tâm chúng ta, sự chết là diệt bỏ bản ngã của mình, không còn phân biệt kẻ lành, người dữ mà thương xót và cứu độ tất cả đây là điểm quan trọng của Mật tông Tây Tạng.

Đường Mây Qua Xứ Tuyết có nhắc đến huyền thuật, đó là một thứ khoa học về những hiện tượng siêu nhiên. Huyền thuật là xấu hay tốt là do người sử dụng nó.

Đường vào xứ tuyết

Đường Mây Qua Xứ Tuyết với cuộc hành trình đi qua bình nguyên Kailash, khung cảnh hùng vĩ nơi đây, sự mầu nhiệm hấp dẫn lạ kỳ của Kailash đến nỗi ai đã đến đây là không muốn về nữa, người hành hương có thể ý thức suy ngẫm về sự chết, về vòng luân hồi, sự khổ đau và ý niệm về bản ngã. Sau đó là cuộc hành trình xuống bình nguyên Aksobhya chuyến đi này tượng trưng cho sự tái sinh trở lại thế gian.

Cuộc du hành vào xứ Guge

Cuộc hành trình vào xứ Guge đầy khó khăn và thách thức, tác giả cuối cùng đã đến thủ đô của Guge là Tsaparang. Ông du hành khắp xứ Guge, những ngôi chùa cổ với các bức họa lớn, ông sưu tầm họa lại những tác phẩm và tài liệu cất giữ nơi đây. Khi chứng kiến những tác phẩm đó, tác giả nghiệm được sự hòa nhập tâm thức mình vào tâm thức của những họa sư trong quá khứ, thấy mình đang tan biến vào một cái gì tĩnh lặng uyên nguyên.

Đường đến Poo

Đường Mây Qua Xứ Tuyết kết thúc với cuộc hành trình vào xứ Poo, tác giả gặp Lạt Ma Phiyang người đã dạy giáo lý khẩu truyền của phái Nyingmapa cho ông, nhờ thế Govinda ý thức và kinh nghiệm được sự toàn vẹn của truyền thống Mật tông.

Tại Poo tác giả được chứng kiến các nghi thức của nghi lễ ban phép lành, và được tìm hiểu hiện tượng của các thế lực vô hình bị nhập hay nghi lễ trừ tà. Từ đó cho thấy rằng không thể phủ nhận những hiện tượng siêu hình một cách dễ dàng.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết từ các độc giả

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết từ các độc giả
Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết từ các độc giả

Để có cái nhìn thực để hơn về tựa sách này, GenZ Đọc Sách đã tổng hợp lại các bài review Đường Mây Qua Xứ Tuyết. Mọi người cùng tham khảo nhé!

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Minh Thư

Mình đã được mở mang trí tuệ qua Hành trình về phương Đông, chặng đường khám phá những vấn đề tâm linh ở vùng đất Ấn Độ, và họ còn để ngỏ về vùng đất linh thiêng Tây Tạng. Thế là mình tiếp tục chuyến đi khám phá Tây Tạng huyền bí qua cuốn sách này. Chắc hành trình tâm linh của riêng mình cũng sắp sửa bắt đầu rồi.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Tuyết Lâm

Mỗi khi đọc những cuốn sách của Nguyên Phong, tôi luôn có cảm giác như bản thân mình được tẩy rửa khỏi những tham, sân, si, tách bản thân ra khỏi những cám dỗ bên ngoài. Thông qua những trải nghiệm tâm linh, kiến thức Phật pháp, tôi dần tìm ra được cội nguồn hạnh phúc bên trong tôi.

Tôi đã nhận ra rằng, khi mà tôi chỉ chăm chăm vào mục tiêu cá nhân của mình, ý chí của tôi cực kỳ mềm yếu, có thể dễ dàng bị những thứ khác dễ dàng hấp dẫn để lười nhác trì hoãn những việc cần làm. Nhưng, khi mục tiêu ấy được hướng tới mọi người thì lại hình thành một động lực to lớn giúp tôi hoàn thành điều ấy. 

Tỉ dụ như, khi mà tôi còn nghĩ việc tôi học dương cầm chỉ vì muốn thể hiện bản thân mình tuyệt vời thì mỗi lần tôi định tập luyện, lại lười biếng nghĩ rằng: Hmm, mai mình tập cũng chả sao. Đằng nào chả thế. Không biết thì cũng có ai nói gì đâu. Vì vậy mà cứ lần lữa mãi từ ngày này sang ngày khác vẫn giậm chân tại chỗ. 

Nhưng, khi tôi nhận ra rằng, lúc mình chơi dương cầm cho người khác nghe, cảm giác hạnh phúc tôi nhận được không phải bắt đầu từ việc họ tán dương tôi, mà tới từ những cảm xúc thư giãn của họ, khoảng thời gian họ để tâm hồn thoát ly những phiền muộn cuộc sống thường ngày. 

Có người thì ngủ, có người thì ngân nga theo, có người đơn giản chỉ lặng im thôi. Sau mỗi bản nhạc, nhìn họ mà lòng tôi thanh thản và ấm áp vô cùng. Và, một đôi lúc, tôi còn nhận được những món quà tuyệt vời hơn nữa: đôi lời cảm ơn, đôi câu chuyện chia sẻ, đôi lượt vỗ tay. Động lực từ những điều đó nhiều đến mức có thể đánh bại mọi thú vui tầm thường, những khó khăn, chán nản để luyện tập, thấu hiểu những bản nhạc có thể xoa dịu tâm hồn một ai đó ngoài kia.

Hay như việc học ngôn ngữ cũng vậy, ngày trước, tôi chỉ nghĩ rằng, học để sau này phục vụ cho việc kiếm tiền được nhiều hơn và một số mục tiêu cá nhân. Bởi vậy mà giờ ngẫm lại, đã qua bao năm mà vẫn luôn hời hợt như thế, chẳng ra đâu vào đâu. Luôn để bản thân chịu thua những cái cám dỗ chi phối: ngủ, game, đọc truyện,… 

Thường xuyên cảm thấy chán nản vì mãi mà chẳng tiến được bao nhiêu. Rồi ti tỉ những lý do tiêu cực để bỏ cuộc. Cho đến ngày, tôi tìm ra được niềm hạnh phúc đó, khi nhìn thấy gương mặt rạng rỡ, tự hào của người bạn học hiểu ra được một vấn đề sau khi mình giúp đỡ họ. Và rồi những lời cảm ơn sau khi họ hoàn thành mục tiêu của mình.

Thứ động lực từ những điều ấy nhiều đến mức có thể đánh bại, đè bẹp mọi thú vui tầm thường, những khó khăn, chán nản để tạo nên những kỳ tích mà bình thường sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng có thể làm được bởi rằng sức mạnh lớn nhất thế gian là lòng đồng cảm, sự yêu thương và sẻ chia giữa người với người.

Nhận Ưu Đãi Giảm Giá
Đường Mây Qua Xứ Tuyết đang bán hơn 1000 quyển, nhận rất nhiều đánh giá tích cực của độc giả. Sách hiện tại đang giảm giá đến 50%, nhận ưu đãi ngay hôm nay!

Review đường mây qua xứ tuyết

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Thùy Linh

Quyển này là mình vô tình đọc khi đi đường sách Nguyễn Văn Bình, và mình như không dứt ra được. Mình đạo Phật, cũng được nghe Kinh Phật từ nhỏ và thuộc Kinh Bát Nhã, nhưng vẫn còn một số mình chưa hiểu, chưa biết ý nghĩa là gì. Sách đã giải đáp thắc mắc của mình, từ những khái niệm cơ bản nhất, mà còn được viết một cách rất dễ hiểu.

Chuyến hành trình này đã cho mình rất nhiều thông tin bổ ích, giúp cho mình hiểu hơn về vùng đất Tây Tạng. Lại còn gợi cho mình nhớ phim tài liệu Mekong Ký Sự mà hồi nhỏ mê ơi là mê. Hôm qua vừa đọc vừa nghĩ để xem lại đoạn qua cao nguyên Thanh Tạng (Tibetan) của phim. Sách cũng cho mình nhiều suy nghĩ hơn, và có thể thấy hạnh phúc hơn.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Dương Lâm

Đây là một cuốn du ký hay. Đọc mình hiểu thêm nhiều điều về Tây Tạng và Mật Tông, những điều mà trước giờ chỉ đứng nhìn từ xa, thỉnh thoảng lướt qua vài bài viết, hình ảnh về Tây Tạng thì đọc chỉ như cưỡi ngựa xem hoa.

Tây Tạng và Mật Tông luôn được phủ lên trên mình một sắc thái đầy mê hoặc nhưng cũng một phần đáng sợ. Tuy mình đọc vẫn có những điều không hoàn toàn đồng tình với tác giả (chắc do đứng ở quan điểm một người sống gần một thế kỷ sau, tiếp cận được nhiều kiến giải hợp lý hơn của khoa học), nhưng không vì thế, cảm giác sững sờ vì một Tây Tạng huyền bí trong mình bị vơi bớt.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Chí Dĩ

Mình đang đọc hết phần “Chết và Tái Sinh”, cảm thấy xúc động quá. Phần đầu tiên “Hoa Sen và Mây Ngũ Sắc” làm mình cảm thấy lôi cuốn và cảm giác như mình có thể đồng cảm được.

Giờ đọc đến nửa cuốn sách thì mình lại càng quý sách hơn, bởi mình vừa nhận ra đây là quyển du ký kể lại chuyện thật, tai nghe mắt thấy của một học giả uyên thâm ở nhiều lĩnh vực, sau này phát nguyện tu hành, tìm đường theo Phật Giáo, được may mắn làm đệ tử của vị Đại Lạt Ma Tomo. 

Mình đánh giá rất cao ở những điều là sự thật, so với những gì chỉ là tưởng tượng nên. Còn sớm để đánh giá quyển sách, nhưng cảm xúc ở hiện tại mình rất muốn dành tặng 5 sao cho quyển sách quý này. Trong sự xúc động, mình thầm cảm ơn dịch giả Nguyên Phong rất nhiều vì đã có tâm chọn lọc sách quý, dịch lại rất hay để đưa sách đến với nhiều người có lòng muốn tìm hiểu. 

Và cảm ơn Ông Ngoại của mình, người đã gợi ý mình mua tất cả sách của Nguyên Phong dịch, thường kể cho mình nghe rất nhiều điều hay về đạo sống, về những điều kỳ diệu của Phật Giáo, giúp mình có được sự đồng cảm với những quyển sách như vầy, để mình tiến xa hơn trên con đường tu tâm, có được sự bình yên trong tâm hồn, giữa cuộc sống không ngừng xao động.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Thiên Bảo

Mình sẽ rate bản tiếng Việt cao hơn bản tiếng Anh vì lược bỏ và đúc kết lại một cách gọn ghẽ, đi vào tâm điểm hơn. Một quyển nên đọc cho những ai muốn tìm hiểu về Kim Cương Thừa – Phật Giáo Tây Tạng.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Quốc Cường

Sách kể lại hành trình dài ngày của tác giả trên đất Tây Tạng, không phải là một chuyến du ngoạn thông thường mà Govinda đã có một hành trình dài giao hòa với cả thiên nhiên, con người và linh hồn của xứ này. Những giao cảm mật thiết với thầy của ông, với những vị hành giả, sư trưởng trên đường ông đi cũng là mối liên kết giữa ông với vùng đất này. 

Cùng với người vợ, hai ông bà vẽ lại phong cảnh tuyệt đẹp xứ này, chụp ảnh, sao chép lại những bích họa, những tượng Phật tại những tu viện, đền thờ linh thiêng nơi đây nhằm lưu giữ và giới thiệu đến thế giới bên ngoài. May mắn thay, ông khởi hành và kết thúc hành trình của mình trước thời kỳ gọi là “cách mạng văn hóa” nên mới có được chuyến đi khá thỏa mãn.

Trên nền của cả chuyến đi, xứ Tây Tạng dần dần hiện ra tuyệt đẹp với bao núi non hùng vĩ quanh năm tuyết phủ và thảo nguyên bát ngát xanh tươi làm say lòng người đọc, nhất là với ai đã từng một lần đến thăm xứ này. 

Đặc biệt hơn hết, đỉnh Ngân Sơn linh thiêng chiếm trọn sự ngưỡng mộ và mê đắm của tác giả. Govinda đã dẫn dắt người đọc đi từ xa đến, dừng lại chiêm ngưỡng núi thiêng từ xa hết sức cung kính rồi mới làm một vòng kora để chiêm bái ngọn núi với tinh thần của một người hết sức cẩn trọng, như đi hết một kiếp người để rồi tái sinh ở cuối chặng đường. Cung kính như thế nhưng ông vẫn không bỏ qua những cảnh sắc trên đường kora, làm cho người đọc như đang được đi cùng ông. 

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Phương Anh

Tiếp nối của Huyền thuật và các đạo sĩ Tây Tạng. Mọi vấn đề huyền thuật được giải thích đơn giản và dễ hiểu bằng những ngôn ngữ khoa học và rõ ràng. Thật sự là 1 cuốn sách rất quý.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Ngọc Thảo

Tôi đọc quyển này sau khi đọc Đường xa nắng mới của tác giả Nguyễn Tường Bách. Giá như đọc trước thì đã vỡ vạc và hiểu được nhiều thứ hơn về đạo Phật Mật Tông, về hành trình chiêm bái Kailash của bác Nguyễn Tường Bách. Kiểu như hiểu lý thuyết trước rồi mới trải nghiệm vậy.

Đường mây qua xứ tuyết (tựa tiếng Anh: The path of white clouds) được viết bởi một học giả, Phật tử phương Tây, nên cách viết nhiều lý trí, đầy logic và tính thuyết phục. Sách giúp tôi rõ hơn về Mật Tông huyền bí, về đạo Phật, về những nguyên tắc cơ bản của Phật giáo và cuộc sống. 

Dù không phải là Phật tử, nhưng điều mà tôi thấy ấn tượng ở đạo Phật là đó dường như không phải là tôn giáo, mà là tổng hợp những quy luật cuộc sống, đầy khoa học, đầy lý tính. Không có hiến tế hy sinh, không có tôn thờ mù quáng, đạo Phật là cách thức để hoàn thiện con người. Đó là việc quán niệm hơi thở, là kiểm soát khẩu – thân – ý, là trau dồi tri thức và trí tuệ để ngày càng phát triển bản thân.

Đọc quyển này tôi thấy mình suy nghĩ và chiêm nghiệm sâu hơn về Phật. Bằng những từ ngữ đơn giản, sách giúp tôi ngỡ ra nhiều điều, cũng nhắc lại nhiều nguyên tắc xưa cũ mà tôi đang cần, ví như việc các nhà sư ẩn tu nơi rừng xa núi sâu tránh xa thế tục một thời gian dài khi nào đắc đạo rồi mới xuống núi giúp đời, hay cái chết chỉ là một phần của sự sống, và thân xác cơ thể chỉ là “công cụ” để linh hồn hoàn thành sứ mệnh của mình. 

Trong sách có một câu, đại ý là: Phật là một con người chỉ dạy cho con người những phương pháp để trở thành con người toàn vẹn. Thật là một kết luận súc tích về Phật và đạo Phật.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Thùy Vân

Cuốn này là do một cô đi chùa chung với mẹ mình tặng cho mẹ, trong mấy ngày nghỉ giãn cách ở nhà thì mình mượn đọc ké.

Do chưa có nhiều hiểu biết về Phật pháp nên mình đọc khá khó khăn, có rất nhiều chỗ không thấm được. Tuy nhiên nhìn chung thì cuốn sách đem lại cho mình một nguồn năng lượng tích cực và động lực mạnh mẽ về việc tu dưỡng tâm hồn, đồng thời cũng không thể không nhắc đến lượng kiến thức lý thú về Phật pháp mà đặc biệt là Mật tông.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Trường Sơn

Cần phải nhìn nhận cuốn sách này từ nhiều góc độ và tôi chia nó thành: tính văn chương, du ký và tôn giáo.

Về văn chương: Phải nói đây là lý do đầu tiên cuốn hút tôi tới với cuốn này. Gần như là đọc vội cuốn Chiến tranh và chiến tranh để chuyển qua Con đường mây trắng bởi lối hành văn quá sức cuốn hút. Vừa đẹp vừa có vẻ mơ hồ. 

Tuy nhiên, vẻ đẹp choáng ngợp này sau đó chỉ xuất hiện ở một số đoạn. Cơ bản thì văn vẫn luôn đẹp nhưng chỉ khoảng 7/10 so với chương đầu và thỉnh thoảng về lại mức 10/10. Thế nên nếu ai thuần túy đọc vì tính văn chương thì cuốn này đáng 3*

Về du ký: Một cuốn sách mà khi đọc chỉ muốn lao ngay tới Tây Tạng. Xong lại nghĩ, thôi Tây Tạng trong trí đẹp hơn haha Do chưa mua được sách nên tôi đọc ebook mà ebook hơi nhiều lỗi typo nên không biết có những đoạn tả cảnh đọc đi đọc lại vẫn không hiểu nó là kiểu gì thì do mình kém hay do typo hay do dịch giả. Nói tới dịch giả thì phải đọc bản của Tường Bách nha. Bản kia rút gọn mất khí chất quá.

Về Tôn giáo: Bạn nào muốn cảm nhận sâu về tôn giáo trong cuốn này thì nên có kiến thức nền trước như sơ lược về Phật giáo và nhất là tính Không. Highly Recommended cuốn Kinh kim cang chú giải. Nhưng để đọc cuốn Kinh kim cang này thì lại phải có hiểu biết nền khác. 

Nói chung nếu không có kiến thức nền thì khó hiểu, khó chấp nhận nhưng vẫn thú vị. Có kiến thức nền thì thấy được mở rộng, khai phá. Tôi quy y chục năm nay, cũng có tí kiến thức nhưng đọc vẫn thấy có nhiều cái thật sự là mới toanh. Sách đưa ra những vấn đề thường rất được quan tâm, đồn thổi về Mật tông Tây tạng như bay, tái sinh, vấn linh, những tượng quỷ dữ hay nam nữ quấn nhau. 

Bây giờ tôi mới biết là theo Phật giáo Mật tông thì vẫn có thể có vợ con. Xưa cũng buồn là Ban thiền lạt ma bị bắt cóc thì không tìm được Đại lai lạt ma mới nhưng đọc thì thấy vẫn có ban vấn linh làm được hehe Ngày xưa đi học pháp vẫn hay nghe rủ rỉ là Mật tông nọ kia. Như phái Tổ sư thiền của tôi là thầy có thể giảng mọi thứ, trừ Mật tông. 

Trong sách cũng nói là Mật tông có nhiều nét phô phang nếu không biết kiềm chế, nhưng đó đều là công cụ, không phải mục đích. Đọc rất tâm phục khẩu phục.Nói chung từ 50 năm trước đã là thời mạt kiếp rồi. Giờ càng tệ hại hơn thôi. Cuốn sách đặc biệt nhấn mạnh việc nhìn vào tự tính mọi vật bằng cảm giác thay vì đi vào kiến thức, tranh luận. Nhưng càng ngày chúng ta càng mất đi những kết nối thiêng liêng với thiên nhiên. 

Việc chứng nghiệm thông qua cảnh vật, qua sự cô tịnh, qua thầy điểm đạo, qua nhìn mandala giờ thật khó khăn. Nhưng thế mới nói tu tại gia khó hơn, tuy vậy lại dễ hơn ở chỗ càng nhiều kiếp nạn thì càng dễ thành tựu.

Review Đường Mây Qua Xứ Tuyết của Hoàng Hải

Bản của Nguyễn Tường Bách (Con Đường Mây Trắng, dịch từ tiếng Đức) đầy đủ (dày gấp đôi) và giàu chất thơ hơn bản của Nguyên Phong (Đường Mây Qua Xứ Tuyết, dịch từ tiếng Anh). Bù lại thì bản của Nguyên Phong dễ đọc hơn.

Trên đây là một số review Đường Mây Qua Xứ Tuyết mọi người có thể tham khảo. Sau khi đọc xong hay để lại cảm nhận về tựa sách này cho mọi người cùng biết nhé. Ngoài ra còn rất nhiều sách hay ở chuyên mục Review Sách, đừng bỏ qua nhé. Thân chào!

5/5 - (1 bình chọn)

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *