Review Bên Rặng Tuyết Sơn – Nguyên Phong: Tóm tắt & cảm nghĩ

Những review Bên Rặng Tuyết Sơn sau đây sẽ giúp bạn mường tượng được nội dung của quyển sách, từ đó biết được đây có phải là tác phẩm phù hợp với bản thân hay không để chọn mua cho phù hợp. Sau đây là review Bên Rặng Tuyết Sơn mà GenZ Đọc Sách sẽ chia sẻ với bạn, cùng tìm hiểu nhé!

Thể Loại Tâm Linh – Tiểu Thuyết
Tác Giả Swami Amar Jyoti – Nguyên Phong dịch
Nhà Xuất Bản Nhà Xuất Bản Thế Giới
Công Ty Phát Hành Trí Việt – First News

Về tác giả sách Bên Rặng Tuyết Sơn – Swami Amar Jyoti

Về tác giả sách Bên Rặng Tuyết Sơn - Swami Amar Jyoti
Về tác giả sách Bên Rặng Tuyết Sơn – Swami Amar Jyoti

Swami Amar Jyoti xuất thân trong một gia đình giàu có tại Ấn Độ, là một sinh viên xuất sắc chuyên ngành Toán học tại Đại học Bombay nhưng ông không vui vẻ như bạn bè đồng trang lứa mà thường xuyên trầm tư, ông luôn có cảm giác thiếu thốn đến kỳ lạ và chợt nhận ra đó là nhu cầu về tâm linh. 

Gần 1 tháng trước khi tốt nghiệp đại học, ông bỏ học và đi tu, tìm thầy học đạo. Ông học từ nhiều người thầy nhưng không thể thỏa mãn cảm giác thôi thúc kỳ lạ kia, cho đến sau cùng ông lên núi Tuyết Sơn tu nhập thất suốt 12 năm ròng trong một hang đá cho đến khi “ngộ”, “đắc đạo”, ông xuống núi dạy dạo và thu thập môn đệ. 

Ông tu hành theo trường phái thực hành, thông qua công phu tu tập nội quán để đi tìm sự hoàn hảo bên trong chính mình và đưa bản thân đạt đến chân lý.

Sơ lược dịch giả Bên Rặng Tuyết Sơn – Nguyên Phong

Giới thiệu tác giả quyển sách Muôn kiếp nhân sinh Nguyên Phong

Nguyên Phong, dịch giả của hàng loạt cuốn sách nổi tiếng về văn hóa tâm linh phương Đông đã soạn dịch tác phẩm này. Ông là một nhà khoa học, từng làm kỹ sư cao cấp tại hãng Boeing trong vòng 20 năm, kỹ sư phần mềm nổi tiếng, hiện ông là giáo sư giảng viên nhà khoa học tại Đại học Carnegie Mellon và Đại học Seattle. Ông cũng giảng dạy tại Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc về công nghệ phần mềm.

Tóm tắt Bên Rặng Tuyết Sơn – Tình thương được khai mở và soi chiếu

Tóm tắt Bên Rặng Tuyết Sơn – Tình thương được khai mở và soi chiếu
Tóm tắt Bên Rặng Tuyết Sơn – Tình thương được khai mở và soi chiếu

Bên Rặng Tuyết Sơn là quyển sách mới trong bộ sách khoa học tâm linh nổi tiếng của dịch giả Nguyên Phong. Khơi nguồn từ vùng núi Himalaya xa xôi và vùng đồng bằng Ấn Độ, Bên Rặng Tuyết Sơn mang đến cho bạn đọc những sự thật vĩ đại về tâm linh và vai trò của việc làm chủ tâm linh cũng như làm chủ số phận. 

Tác phẩm còn khơi dậy những giá trị cao đẹp như: Tính trung thực, trái tim bao dung, lòng trắc ẩn, sự thông thái, lòng tín ngưỡng và tình yêu bao la.

Liều thuốc tinh thần cho người hiện đại

Bên Rặng Tuyết Sơn kể về câu chuyện tầm sư học đạo của chàng trai trẻ người Ấn có tên Satyakam trong sự thôi thúc của một cảm giác thần kỳ luôn theo đuổi cậu từ lúc còn thơ ấu. Trải qua rất nhiều gian nan trong hàng chục năm trời, cuối cùng anh cũng tìm được người thầy của mình trên ngọn tuyết sơn. 

Gặp gỡ sư huynh Kabalak, gặp gỡ Bhairavi – người bạn đời của mình cho tới lúc nhìn thấy Thượng đế. Để đến khi cuộc tìm kiếm chấm dứt, khi đã “sống trọn vẹn trong chân lý” thì chàng trai Satyakam ngày nào nay đã thành Satyananda – người sống trong chân lý, lại chu du khắp nơi để giúp mọi người và truyền dạy cho họ những gì mà mình lĩnh hội được.

Xuyên suốt Bên Rặng Tuyết Sơn, độc giả cũng sẽ thấy ẩn hiện lên thứ ánh sáng lấp lánh của tình yêu thương. Thứ đã vượt qua khỏi ranh giới gắn kết giữa người với người và mang đến liều thuốc tinh thần hiệu quả nhất cho con người hiện đại. Nơi mà chúng ta đang xoay vần với những xáo trộn, mệt mỏi, chán chường với những thứ lặt vặt không đâu.

Sức mạnh của tình thương

“Chỉ có tình thương là năng lượng duy nhất dập tắt được tư tưởng nóng giận mà không gây nên phản ứng trên xác thể hay tâm hồn. Đây là năng lượng màu nhiệm và có quyền năng mạnh mẽ. Một người giàu tình thương và lòng bác ái sẽ không khi nào nổi giận hay để cơn giận dữ ảnh hưởng đến mình”.

Bên Rặng Tuyết Sơn khai mở sự thật vĩ đại của thế giới tâm linh một cách khéo léo qua ngôn từ đầy hàm xúc của dịch giả Nguyên Phong, rút ngắn khoảng cách giữa đời và đạo, để cho dù là đạo hay đời thì vẫn giữ được những triết lý nhân sinh cần thiết và ý nghĩa với tất cả mọi người. Đó là tính trung thực, trái tim bao dung, lòng trắc ẩn, sự thông thái, lòng tín ngưỡng và tình yêu bao la.

Nhận Ưu Đãi Giảm Giá
Dấu Chân Trên Cát đang bán hơn 1000 quyển, nhận rất nhiều đánh giá tích cực của độc giả. Sách hiện tại đang giảm giá đến 50%, nhận ưu đãi ngay hôm nay!

Review bên rặng tuyết sơn

Review Bên Rặng Tuyết Sơn – Swami Amar Jyoti

Review Bên Rặng Tuyết Sơn - Swami Amar Jyoti
Review Bên Rặng Tuyết Sơn – Swami Amar Jyoti

Sau đây là những review Bên Rặng Tuyết Sơn của nhiều bạn độc giả khác nhau. Mọi người có thể tham khảo để hiểu hơn về tác phẩm của Swami Amar Jyoti.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Huy Hoàng

Ngỡ ngàng và sâu sắc!

Tôi biết đến quyển sách do tên tuổi của dịch giả Nguyên Phong, người có rất nhiều kinh nghiệm và am tường về dịch thuật lẫn kiến thức và phương Đông. Tôi bắt đầu với Hành trình về phương Đông và sau đó là Đường mây qua xứ tuyết. Nằm trong chuỗi hành trình tâm linh về Phật giáo, đặc biệt là Phật giáo Tây tạng nên tôi khá đinh ninh quyển sách cũng nằm trong mạch kế trên.

Sau đó, tôi khá ngạc nhiên khi biết con đường tu đạo của nhân vật trong sách đậm đặc đạo Hindu, một tôn giáo đầy sâu sắc và minh triết của Ấn Độ bên cạnh Bà La Môn và Phật Giáo. Và càng ngạc nhiên hơn khi chân lý giữa Hindu và Phật giáo đề cập đều là một. Sự sai khác chỉ nằm ở hình thức, còn chân lý, sự hoà hợp cái tôi và cái không, cái ta và vạn vật đều không có gì khác biệt.

Một quyền sách hấp dẫn và được lược dịch trong sáng nhưng vẫn đầy kiến thức uyên bác và nhiệm màu.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Hồng Nhung

“Bên rặng tuyết sơn” một tác phẩm dành cho ai thích hướng vào bên trong chính mình.

Đây là một câu chuyện về cuộc đời của một chàng thanh niên muốn đi trên con đường Đạo, với những thử thách và sự dẫn dắt của người Thầy đáng kính từ nhiều kiếp trước. Bên rặng Tuyết sơn – núi Himalaya hùng vĩ và những bài học mà với sự nỗ lực và tấn tĩnh tu tập mà anh ta đã tìm thấy được con đường tốt đẹp giúp đời.

Mình học được 2 bài học:

Thứ nhất, dù đi trên con đường nào cũng không nên cho mình là đúng còn những người khác thì đã sai hay mù quáng tin vào cái truyền thống, lễ lạc. Dù họ cúng bái, khấn xin nhưng với một tấm chân tình thành kính thì niềm tin ấy khiến cho họ an yên ngay trong chính phút giây ấy, chính trong bản thân họ đã hiện hữu vị Bụt của riêng họ.

Thứ hai, mỗi kiếp sống là người là cơ hội để ta tu tập và mỗi người đều có bài học phải học. Chuyện nhân vật chính kết hôn vì phải cùng giúp đỡ nhau học bài học về yêu thương, về âm dương. Rồi anh có con, anh cùng vợ thuyết giảng pháp cho mọi người. 

Rồi cách anh đón nhận sự mất mát của đứa con đầu với tâm thái hết sức bình thản vì đã hiểu thấu quy luật của vũ trụ này, nhân duyên, nghiệp quả khiến cho tôi có cái nhìn về những mối duyên tôi đã và đang có. Về những chuyện xảy đến với chúng ta, dù tốt hay xấu đều có giá trị cả, vũ trụ muốn chúng ta học được bài học nào đó. 

Thật hay đúng không nào? Và nếu đã vậy thì việc của chúng ta là giữ cho tâm tĩnh lặng mà đón nhận và học những bài học của vũ trụ ban cho chúng ta.

Chuyện gì đến sẽ đến.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Quang Linh

Cuốn này nói về hành trình tu tập của mỗi con người. Có nhiều quan điểm, nhận định hay như mọi tôn giáo đều vô nghĩa nếu không hướng cá nhân tìm về với chính cái phần thiêng liêng nhất trong mình, hay còn gọi là Thượng đế. 

Bản chất của cuộc sống và nhiều kiếp sống chỉ là để bản thân tìm thấy Thượng đế mà thôi. Đọc cuốn này mình thấy an tâm, một cảm giác đọc sách không để tìm kiếm gì. Có vẻ như trước giờ mình luôn mong muốn đạt được gì đó trong việc đọc một cuốn sách, cuốn này thì mình chỉ đọc thôi.

Một lần nữa nhấn mạnh là cần mở lòng với thế giới, những thứ xấu xí khiến mình bất bình về ngoại cảnh chỉ là tấm gương phản chiếu tâm hồn mình thôi. Vạn vật đồng nhất thể!

Không được tự hào về đức hạnh của bản thân, mỗi người có một con đường, một hành trình riêng. Con người luôn cần một tôn giáo, nếu không chấp nhận một tôn giáo hữu hình nào thì họ vẫn phải xây dựng một mối liên quan nào đó giữa mình và Thượng đế.

Minh triết không phải là kiến thức mà là sự hiểu biết trực tiếp những chân lý hằng có trong vũ trụ. Chân lý là tất cả những gì có khả năng chuyển hóa, biến đổi tính chất của chúng ta khiến chúng ta trở nên trong sạch.

Cuốn này có nói về 3 con đường tu tập, khiến người ta tiến tới chân lý;

– Con đường hành động

– Con đường minh triết

– Con đường sùng tín.

Nhấn mạnh lại là mỗi người có một con đường, không ai giống ai, không con đường nào tốt hay thượng đẳng hơn.

Đây là một cuốn nên đọc. Và rõ rồi, càng đọc, càng gần gũi hơn với cách tác giả dịch, cũng như những tư tưởng tôn giáo, mình dần thấy được sự hòa hợp giữa tôn giáo với triết học.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Thủy Tiên

Một cuốn sách tâm linh và nhiều triết lý nhân sinh quan hay nhất mà mình đã từng đọc. Trong đó phần định nghĩa tình yêu thương là mình tâm đắc nhất. Giống như Thầy Thích Nhất Hạnh từng nói: Yêu lãng mạn (romantic love) hay không không quan trọng, quan trọng là đầy có phải tình yêu đích thực hay không.

‘True love’ bao gồm 4 yếu tố.

– Đầu tiên là ‘loving’ và ‘kindness’ (yêu thương và lòng tốt), nghĩa là khả năng trao đi hạnh phúc của con người. Nếu bạn không có khả năng khiến người mình yêu hạnh phúc, đó không phải tình yêu đích thực.

– Yếu tố thứ hai là ‘compassion’ (lòng trắc ẩn), là khả năng loại bỏ nỗi đau và chuyển hóa nỗi đau bên trong mình và trong người mình yêu. Nếu người bạn yêu đau khổ mà bạn không biết cách khiến họ được hạnh phúc, đó chưa phải ‘true love’.

– Yếu tố thứ 3 là ‘joy’ – niềm vui. Nếu bạn khiến người mình yêu khóc suốt ngày, và vì tình yêu đó mà bạn khóc suốt ngày, ấy không phải ‘true love’.

– Yếu tố thứ tư là ‘inclusiveness’ – sự đồng điệu và quyện hòa. Tức, nỗi đau của anh là nỗi đau của em, niềm đau của em là của anh, niềm vui của em là của anh, niềm vui của anh là của em.

Tức bây giờ, nó không còn tính cá thể nữa mà là sự hòa quyện đầy trọn vẹn. Khi có đủ đầy bốn yếu tố này, đó là tình yêu đích thực.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Văn Hậu

Nếu bạn là người quan tâm Phật Giáo hoặc bất kỳ tôn giáo nào, nếu bạn đang trong quá trình tu dưỡng thân tâm có thể sẽ tìm thấy những điều hữu ích trong cuốn sách này.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Minh Nguyệt

Hành trình hướng vào bên trong hiểu chính mình là hành trình không hề dễ dàng và khi đã hiểu chính mình con người biết sống thực và từ đó đi vào minh triết.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Yến Thư

Sách có hơi hướng giống Hành trình về phương Đông vậy đó, có nói thêm 1 số khía cạnh khác, khá hay, đáng đọc.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Ngọc Trinh

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Ngọc Trinh
Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Ngọc Trinh

Mặc dù còn nhiều triết lý trừu tượng nhưng mình có thể thấy được bài học biết quay về bên trong tâm hồn mình quán chiếu để từ bỏ dục vọng, tham lam, ích kỷ, sợ hãi, tiếp tục học hỏi, lan tỏa yêu thương và từ bi để có được cuộc sống an lạc. 

Có rất nhiều con đường hành đạo, cũng giống như có rất nhiều tôn giáo và các lối hành trì nhưng muôn sông đều đổ về biển lớn, con đường nào cũng rải đầy chông gai nhưng mục đích cuối cùng vẫn là tìm đến chân lý và sự giải thoát.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Quốc Dũng

​​Đây là cuốn sách tâm linh thứ hai mình đã đọc sau cuốn Hành trình về phương Đông. Hai cuốn sách là hai cuộc hành trình từ nông đến sâu, nếu HTVPĐ là cuộc hành trình của những con người đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi rất đỗi quen thuộc của: “chết đi có phải là hết? Rồi con người sẽ đi về đâu?”… thì Bên rặng Tuyết Sơn kể về cuộc hành trình của Satyakam, anh giác ngộ và hợp nhất với Thượng Đế thông qua rất nhiều thử thách. 

Theo dõi tư tưởng, nhìn thấu và hiểu rõ bản thân mới có thể hiểu được người khác, giữ tư tưởng không động, từ bỏ lòng tham – thứ vốn dĩ ngự trị trong con người bằng rất nhiều hình thức.

“Con phải biết rằng khoảng cách giữa người thánh thiện và kẻ tội lỗi tuy có xa, nhưng khoảng cách giữa kẻ thánh thiện và người đã giác ngộ còn dài gấp muôn lần” kẻ thánh thiện đôi khi tự hào về đức hạnh của bản thân, nghĩ mình hơn những kẻ khác nên coi thường những người sa ngã, những kẻ yếu đuối dễ nản lòng, nhưng tất cả mọi sự trên thế gian này đều là một, là sự sống liên kết chặt chẽ và liên đới với nhau nên càng né tránh những thứ xấu xa thì nó càng bám lấy ta.

Thánh thiện sống tốt nhưng chưa giác ngộ được điều đó, người giác ngộ hiểu được rằng từ bỏ bản ngã và sống cho đi tình thương là ý nghĩa thực sự khi muốn đến gần hơn với Thượng Đế ngự trị ở tâm hồn. Vậy nên anh cần bên cạnh và giúp đỡ những con người đó.

Nếu vũ trụ là một ngọn núi cao, trên ngọn núi đó có một lâu đài nguy nga, người bình thường sẽ đi trên những con đường vòng vo với mong cầu rằng càng thu được nhiều vật chất càng tốt, đôi khi họ tìm thấy những niềm vui trong cuộc sống và coi đó là một cuộc sống mỹ mãn, nhưng họ không biết đâu mới là điểm dừng. 

Nhưng với những con người đi tìm chân lý, họ biết rõ trên đỉnh núi có lâu đài, họ sẽ tìm cách đi nhanh hơn, nhưng trên những con đường kém bằng phẳng hơn, họ coi đó là nơi họ thuộc về chứ không coi đó là ham muốn mà họ phải đạt được, để họ trở thành sứ giả, công cụ của Thượng Đế nhằm mang lại tình thương cho thế gian, những con người đó phải vượt qua bản thân qua nhiều kiếp sống với sự dìu dắt của những người đi trước, và bản thân Satyakam khi giác ngộ cũng đi giúp đỡ những học trò của mình. 

Mọi sự liên kết với nhau theo cách này hay cách khác, đồng hành với nhau trong một phần nào đó của cuộc đời như là định mệnh, và rời đi khi đã vượt qua sự ràng buộc từ kiếp trước, không cần phải hối tiếc điều gì khi mà chính bản thân sự sống trong vũ trụ này đã là sự ràng buộc, mọi vật đều có sự sống và chuyển hóa theo rất nhiều hình dạng – thể hiện ra bên ngoài là vật chất. 

Satyakam biết ơn dòng sông Hằng linh thiêng, cảm nhận được sự sống trên dòng sông này nối đến nơi mà vợ con anh đang ở đó, anh rời đi mà trong lòng không vướng bận vì thử thách từ kiếp trước đã được tháo gỡ, và sự sống luôn liên đới với nhau.

Mình rất thích những cuốn sách được dịch bởi Nguyên Phong – Giáo sư John Vũ, một người đạt đỉnh cao về tri thức nhưng quá đỗi giản dị và khiêm tốn, những cuốn sách được dịch bởi ông chắc chắn sẽ là sách gối đầu giường cho những người muốn tìm hiểu sâu hơn về bản thân cũng như những giá trị mà con người cần có được khi sống trên thế gian này.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Ngọc Bình

Bên Rặng Tuyết Sơn – Hành trình tìm về các giá trị vĩnh hằng và Thượng đế tối linh

Đây là cuốn tiếp nối những cuốn sách về tâm linh của mình, bắt đầu từ Hành trình về Phương Đông, đến Đường Mây Qua Xứ Tuyết, và hiện tại là cuốn này. Mặc dù vì vài lý do nên mình vẫn chưa thực sự theo hẳn một đạo nào cả, nhưng tìm hiểu về tâm linh và tôn giáo chưa bao giờ làm mình thấy đủ cả. Càng tìm hiểu, càng thấy mình nhỏ bé và vô minh, càng thấy mình cần phải tu tập và khai minh hơn nữa.

Mặc dù đây không phải là một cuốn hồi ký như những tác phẩm trên, nhưng những câu chuyện ở đây hoàn toàn có thể có thật, chỉ là tác giả đổi tên các vị tu sĩ đi mà thôi. Tác giả, cũng vốn là một tu sĩ đắc đạo, nên những gì ông nói trong cuốn sách, phần nhiều là những gì ông đã tu tập, trải nghiệm và chiêm nghiệm được.

Và cứ thế, trong mình cứ thắp lên một ngọn lửa bùng cháy, rằng một ngày nào đó, mình sẽ lên rặng Tuyết Sơn để tu tập và tìm được con đường đạo của chính mình.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Văn Sơn

Con người khởi điểm không ai là xấu xa, nhưng môi trường sống, tính cách sẽ tạo ra quan điểm cách suy nghĩ khác nhau. Đích đến cuối cùng mỗi người đều là mong cầu hạnh phúc, nhưng chúng ta chẳng ai định nghĩa được hạnh phúc chính xác là gì. vậy thôi cứ sống một cuộc sống để tâm an yên, để không hối hận, để trả bớt ở kiếp này. có niềm tin vào nhân quả vào tôn giáo sẽ giúp chúng ta đi đúng con đường của mình

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Hải Long

So với những cuốn khác nói về tu tập như Hành trình về phương Đông thì cuốn này dễ đọc hơn nhiều. Dù có nhiều đoạn quá lý tưởng hóa và xa vời nhưng nhìn chung mình cũng có thể nắm bắt được. Mình cũng rất ấn tượng với những luận điểm về tôn giáo và con đường tu tập được trình bày trong sách, chắc chắn mình sẽ đọc lại kỹ hơn. 

Và bài học cốt lõi được rút ra đó là: hãy bỏ qua những tham vọng những phán xét ở bên ngoài, mà chỉ tập trung hướng vào bên trong, soi xét những cái tốt cái xấu của chính mình mình, từ đó mới có thể phát triển bản thân và tìm được hạnh phúc đích thực. Đây cũng là điều mình được nghe nhắc đi nhắc lại trong suốt quá trình tìm hiểu về triết lý yoga nhưng vẫn còn rất mơ hồ, và cuốn sách này đã khai sáng cho mình rất nhiều.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Công Phát

Review cho 50% đoạn đầu: một tên satyakam lên núi tìm sư phụ học tu nhưng sư phụ đã biết trước vì quan niệm con người sống nhiều kiếp, được sư phụ dạy cho kỹ năng lắng nghe lời của thượng đế nghĩa là nghe được tiếng của vạn vật, rồi dạy cho kỹ năng giao tiếp bằng tư tưởng vì có những vấn đề ngôn ngữ ko diễn tả hết, dạy về thấu hiểu tình thương, dạy cho khả năng vượt qua sợ hãi, làm người chết sống lại…, sự hỗ trợ qua lại giữ tình cảm nam-nữ trong con đường tu nên ông lấy vợ sanh con…

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Minh Duy

Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã nói rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. 

Và tác giả hy vọng “cuốn sách nhỏ này sẽ giúp độc giả nhận thức được ý nghĩa của cuộc sống, thấy rõ con đường mà mỗi người đang đi, để tìm về nguồn gốc thiêng liêng cao quý mà chúng ta đã vô tình quên mất từ lâu”.

Cuốn sách bắt đầu từ việc chàng trai Satyakam đến thung lũng Saraswati để tầm sư học đạo. Nhưng không ngờ rằng, khi đến đây, thì có một vị đạo sư già đã chờ, không những thế, ông còn nói đúng tên anh và biết anh đến gặp ông để làm gì dù rằng anh chưa hề xưng tên cũng như chưa nói mục đích của mình đến đây. 

Tác giả Swami Amar Jyoti đề cập đến rất nhiều khía cạnh của cuộc sống tuy nhiên vấn đề lớn và xuyên suốt tác phẩm là về tình thương, vấn đề này được ông khai mở và soi chiếu trên nhiều góc độ khác nhau. Ông đánh giá tình thương ở những thành phố đông đúc ồn ào, thần kinh con người luôn bị căng ra bởi những rung động náo nhiệt, phức tạp. 

Chúng khiến tâm hồn chúng ta luôn ở thế bị động, lúc nào cũng lo phản ứng, dần dần mất đi sự nhạy cảm cần thiết. Đó cũng là lý do xã hội càng phức tạp, con người càng thiếu đi sự cảm thông với nhau. Càng ngày tâm trí chúng ta càng mệt mỏi, xáo trộn, dễ bị kích thích bởi những cớ lặt vặt không đâu. Chính vì lẽ đó, chúng ta khó mà tránh được những bực dọc, giận tức hay nóng nảy.

Điều mình thích nhất ở cuốn sách này là nói để nhiều con đường để con người hướng đến đạo, hướng về thượng đế, mỗi người có mỗi con đường đi riêng của bản thân, không ai giống ai.

“Ai bảo con rằng có sự khác biệt giữa đời và đạo? Con chớ tưởng người đi trên đường đạo sẽ có gì khác thường. Nếu người đời có những lúc thế này hay thế nọ, thì kẻ đi trên đường đạo cũng có những tâm trạng y hệt như thế, nhưng với họ, thử thách này lớn hơn nhiều. 

Nếu người đời buồn chán, thất vọng thì đã có những thú vui vật chất để tiêu sầu giải muộn; còn người đi trên đường đạo thì không. Họ sẽ không có được một sự an ủi nào hết cho đến khi họ thực sự chiến thắng bản ngã của mình, và chỉ đến khi đó, họ mới nếm được vị ngọt của sự giải thoát”.

Review Bên Rặng Tuyết Sơn của Thùy Đan

Cuốn này mình đọc thấy rất hay, chỉ ra được những cái hay và cái chưa hay của người tu hành, đồng thời sách miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ của dãy Himalaya làm mình muốn thử đặt chân đến đó 1 lần.

Những trích dẫn hay trong sách Bên Rặng Tuyết Sơn

Những trích dẫn hay trong sách Bên Rặng Tuyết Sơn
Những trích dẫn hay trong sách Bên Rặng Tuyết Sơn

Hãy sống trọn vẹn từng phút giây. Hãy để cho ngày là ngày và đêm là đêm với đúng ý nghĩa của nó. Hãy để mọi việc xảy đến là kinh nghiệm về một điều mới lạ, một sự tỉnh thức, một chuyện ngạc nhiên. Đừng để sự sống trôi dạt vào quá khứ hay tương lai, mà hãy ý thức nó từng giây từng phút trong sự tỉnh thức hoàn toàn.

Nếu nhận thức được sự thiêng liêng duy nhất ở tất cả, ta sẽ thấy sự sống biểu hiện khắp nói qua thiên hình vạn trạng. Đừng thu hẹp nó lại trong các danh từ hữu hạn. Đừng cố gắng giải thích nó bằng những ý niệm của tư tưởng. 

Hãy ý thức và trải nghiệm sự sống đang tuôn chảy không ngừng kia, rồi con sẽ hiểu rằng định luật điều hành vũ trụ tuyệt vời mà con cho là ở bên ngoài kia vốn thực không khác những định luật hiện nay đang chi phối nội tâm con. Chỉ những người nào đã nếm được vị ngọt của chân lý mới có thể biết nó thế nào, chứ sử dụng ngôn ngữ thì chỉ vướng mắc vào những giới hạn vô ích mà thôi.

Cuộc đời là một trường học mà trong đó phần lớn mọi người chỉ học được bài học qua yếu tố đau khổ. Sự đau khổ là yếu tố thúc đẩy mọi người tiến hóa vì nếu không có yếu tố này, người ta sẽ thản nhiên bất động như loài cỏ, gỗ đá.

Người vô minh hành động với lòng tham dục, còn bậc hiền giả hành động với mục đích phụng sự nhân loại và không tham luyến bất cứ điều gì cho riêng mình.

Trích đoạn CHƯƠNG 1 sách Bên Rặng Tuyết Sơn

Mặt trời nhô lên khỏi đỉnh Tuyết Sơn, muôn ngàn tia sáng chói chang tỏa lan khắp thung lũng Saraswati. Đó đây, chim chóc cất tiếng báo hiệu một ngày vừa bắt đầu.

Một vị đạo sư già bước ra khỏi hang đá. Ông khoan thai đi dọc theo những bụi cây xanh mát còn ướt đẫm sương mai. Một làn gió nhẹ thổi qua làm lay động chòm râu bạc như cước. Ông ung dung bước xuống bờ suối gần đó, vươn tay vốc chút nước đưa lên miệng. Nước suối lạnh như băng, nhưng ông không lấy thế làm phiền. 

Uống xong ngụm nước, ông thong thả bước xuống dòng suối cho đến lúc nước ngập đến cổ, rồi ông dừng lại đọc một bài chú dài, thân hình trang nghiêm, bất động. Có vẻ dòng nước mãnh liệt kia không thể khiến ông chao đảo. Dường như đôi chân mảnh khảnh của ông đã bám rễ vào lòng suối.

Ông ung dung hoàn tất nghi thức cần thiết rồi bước lên một tảng đá phẳng gần đó, ngồi bắt chéo hai chân theo tư thế liên hoa. Chỉ thoáng giây sau, một làn khói mỏng từ cơ thể tỏa ra xung quanh. Những giọt nước bám trên thân thể ông bốc thành hơi vì thân nhiệt đang lưu chuyển mạnh. Hiển nhiên phải như thế, vì ông là một đạo sư đã luyện thành pháp tu “Tam Muội Hỏa” (phương pháp điều chuyển nhiệt trong mình). 

Dù thời tiết lạnh đến đâu, ông vẫn có thể mình trần ngồi trên tuyết lạnh. Ông sẽ ngồi như vậy cho đến khi mặt trời gần đứng bóng mới xả thiền, bước vào trong hang đá ăn chút trái cây rừng hái được từ hôm qua. Ăn xong, ông sẽ xuống thung lũng phía dưới hái trái cây để dành cho bữa ngày mai, rồi tiếp tục thiền định cho đến xế chiều mới bước vào trong động nghỉ ngơi.

Có tiếng chân người nhẹ bước trên lá khô. Con chim đang rỉa lông trên cành giật mình kêu lớn. Một thanh niên quần áo rách rưới, lưng đeo hành lý ở đâu bước đến. Anh đứng sững nhìn vị đạo sư ngồi yên trên tảng đá, rồi kêu lên một tiếng vui mừng, đặt hành lý xuống đất, bước đến quỳ mọp trước mặt ông. 

Vị đạo sư khẽ mở mắt nhìn chàng trai, đôi mắt hiền từ dưới vầng trán cao ánh lên vẻ hài lòng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng sáng. Bao vẻ mệt nhọc của chuyến hành trình dài dường như tan biến. Anh cung kính chắp tay chờ đợi. Chòm râu bạc của vị đạo sư khẽ rung trong làn gió nhẹ.

Ông thong thả nói:

– Satyakam, rốt cuộc rồi con cũng đến! Chàng trai ngạc nhiên:

– Nhưng… nhưng sao ngài lại biết tên con?

Ông yên lặng không đáp, trên môi chỉ điểm một nụ cười thân ái.

– Thưa ngài, hình như… ngài biết trước rằng con sẽ đến đây?

Vị đạo sư vẫn im lặng. Hồ như ông biết câu trả lời không còn cần thiết nữa. Ông lặng lẽ ngắm nhìn chàng trai đang quỳ trước mặt, rồi chỉ xuống dòng suối:

– Con đi đường xa hẳn đã mệt rồi. Hãy xuống suối tắm rửa, rồi nghỉ ngơi trước đã. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu.

– Nhưng… nhưng con chưa nói cho ngài biết mục đích chuyến đi này của con. Thưa ngài, con đã đi tìm ngài suốt bao năm. Con đã trèo đèo lội suối, trải qua bao khó nhọc mới đến được đây. Xin ngài thu nhận con làm đệ tử…

Vị đạo sư ngắt lời:

– Ta biết rồi.

Ông ngừng một chút, nhìn chàng trai đang ngơ ngác, rồi mỉm cười:

– Này Satyakam, thầy trò ta đã có duyên với nhau từ bao kiếp rồi chứ đâu phải bây giờ mới gặp nhau! Con không nhớ sao?

– Thì… thì ra thế! Thì ra ngài đã là sư phụ của con từ nhiều kiếp trước.

Có lẽ vì quá xúc động, anh không nói thêm được câu nào nữa. Một dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bám đầy bụi đường. Anh run run úp mặt vào đôi bàn chân trần của vị đạo sư với vẻ thành kính. Ông đưa tay khẽ vuốt tóc anh, đoạn thong thả đứng dậy đi vào.

***

Mặt trời lên cao, tỏa muôn ngàn tia nắng ấm xuống thung lũng Saraswati. Một con chim lớn từ trên cao sà xuống suối rồi lại vỗ cánh bay lên. Những giọt nước long lanh bắn tung lên, trông như những hạt ngọc.

Vị đạo sư ngồi xếp bằng trên tảng đá cạnh dòng suối. Ông vừa thực hành nghi thức buổi sáng – trầm mình trong làn nước lạnh và đọc bài thần chú như thường lệ. Trong lúc ấy, vì chưa quen với khí hậu của rặng Tuyết Sơn, chàng trai phải khoác lên mình tấm áo choàng dày mà vẫn chưa hết rét. Anh ngồi trước sư phụ, chắp tay cung kính chờ đợi.

– Này Satyakam, bây giờ chúng ta hãy bắt đầu với những công phu mà con chưa hoàn tất trong kiếp trước.

– Nhưng thưa sư phụ, con không nhớ rõ con đã làm gì!

– Rồi con sẽ biết thôi. Ta không cần nói cho con biết về quá trình tu tập của con cũng như con đã tiến bộ đến đâu. Con phải biết rõ về mình chứ đừng trông chờ ta hay ai đó sẽ nói cho con biết về chính con. Qua công phu tu tập nội quán cũng như các nỗ lực của con trong thời gian tới, con sẽ nhận ra mình. Ta biết con có đầy đủ những đức tính cần thiết của một người đi trên đường đạo, đó là tính thành thật, chuyên cần, tinh tấn và dũng mãnh.

Ông ngưng một lát như để cho anh có thời gian suy ngẫm, rồi thong thả tiếp:

– Bài học đầu tiên của con là bắt đầu từ nay, con hãy chấm dứt việc tính toán, phân tích thời gian, giờ khắc, hay ngày tháng. Hãy để cho mọi việc tuần tự trôi đi. Hãy sống trọn vẹn từng phút giây. Hãy để cho ngày là ngày và đêm là đêm với đúng ý nghĩa của nó. Hãy để mọi việc xảy đến là kinh nghiệm về một điều mới lạ, một sự tỉnh thức, một chuyện ngạc nhiên. 

Đừng để sự sống trôi dạt vào quá khứ hay tương lai, mà hãy ý thức nó từng giây từng phút trong sự tỉnh thức hoàn toàn. Muốn như thế, con cần phải làm chủ thân, khẩu và ý, bởi cuộc sống thực không phải là một sự cố gắng, phấn đấu để đạt được cái này hay cái khác, mà là sự thoải mái, giải thoát tuyệt đối.

Chàng trai rụt rè:

– Thưa sư phụ, vậy con cần phải tu tập trong bao lâu nữa mới đạt đến trạng thái trên?

Đạo sư mỉm cười lắc đầu:

– Này Satyakam, con lại nghĩ đến thời gian rồi! Chỉ khi nào thôi tính toán, con mới có thể hoàn toàn được giải thoát. Đây là một thói quen mà con cần phải trừ bỏ.

– Nhưng… nhưng thưa sư phụ, con cũng cần một thời gian để trừ bỏ những thói xấu này chứ?

– Dĩ nhiên là thế, nhưng đâu nhất thiết phải có một thời gian nhất định để làm việc này? Ai đặt cho con thời hạn đó? Tại sao con không ý thức rằng mình đang sống và sự sống thật sự không lệ thuộc vào thời gian hay không gian, mà là hoàn toàn thoải mái, hoàn toàn giải thoát? Con có ý thức giải thoát là gì không? Phải chăng con vẫn nghĩ rằng con có một số thói xấu nên cố gắng loại bỏ, thay đổi nó đi và khoảng cách giữa hai mốc điểm đó là thời gian? 

Tại sao con không làm cả hai việc đó cùng lúc – học hỏi thêm một số điều mới lạ, đồng thời bỏ bớt đi một số thói quen, thành kiến đã có từ trước? Sự sống thật sự không thể bị ràng buộc trong giới hạn thời gian, mà luôn sống động, không ngừng tuôn chảy. 

Đừng chia cắt nó ra thành những phần nhỏ. Đừng phân tích nó thành những mảnh vụn rời rạc. Đừng để thời gian trở thành một khuôn mẫu mà con phải sống theo. Nếu con tiếp tục suy nghĩ trong cái khuôn khổ giới hạn của thời gian, con sẽ tiếp tục huân tập cho một thói quen, và một thói quen được huân tập như vậy sẽ không dễ gì thay đổi được.

– Nhưng… nhưng cách suy nghĩ này hiện nay vẫn xoay vần trong đầu óc con, chi phối tư duy con. Làm sao… làm sao con có thể chinh phục hay loại bỏ được nó đây?

Vị đạo sư già mỉm cười nhìn anh với vẻ ưu ái, độ lượng. Ánh mắt hiền từ của ngài làm anh cảm thấy yên lòng. Anh định cất lời, nhưng vị đạo sư đã lên tiếng trước:

– Con hãy tập theo dõi những dòng tư tưởng đang nổi lên cuồn cuộn trong tâm mình. Chỉ theo dõi, không đè nén nó xuống, cũng không khơi động nó lên. Hãy quan sát một cách kiên nhẫn từng tư tưởng dấy lên rồi lại chìm xuống, và đợi cho đến khi nó nhẹ nhàng đến và đi một cách âm thầm, con sẽ thấy sự vi tế của nó. 

Mặc dù tâm con hết sức tĩnh lặng, nhưng sự vi tế của các tư tưởng thầm kín vẫn đến và đi như dòng nước đang tuôn chảy kia. Hãy quan sát tâm mình thật kỹ, rồi con sẽ hiểu được điều ta nói. Con có thể coi đó là một phương pháp, một kỹ thuật hay một điều chỉ dẫn của ta cũng được.

Ông ngừng lại, nhìn vẻ chăm chú của chàng trai, rồi mỉm cười:

– Đó là bài học vỡ lòng của con.

Anh thành kính quỳ xuống đất, hai tay ôm lấy đôi chân thầy. Anh định thốt lên mấy lời biết ơn, nhưng không cất nên câu. Vị đạo sư đặt nhẹ đôi tay lên đầu anh, một cảm giác ấm áp lạ lùng bỗng truyền đi khắp người anh. Vị đạo sư thong thả đứng dậy đi về phía động đá. 

Ông bước đi dáng vẻ ung dung, từng bước, từng bước vững chãi, thảnh thơi. Anh không còn cảm thấy lạnh nữa. Dường như trong lòng anh đang có một điều gì kỳ lạ, một niềm hoan lạc nhẹ nhàng khiến anh thấy nhẹ nhõm khác thường.

Bất chợt, anh ý thức rõ rệt từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, sự rung động của từng thớ thịt. Đâu đây vang lên tiếng chim líu lo, tiếng gió thổi lay động lá cây, tiếng côn trùng ngân nga điệu nhạc tuyệt vời của vũ trụ. Anh bàng hoàng tự hỏi tại sao chỉ mới phút trước, anh còn quẩn quanh với bao ý niệm mà bây giờ chúng đã biến mất. Phải chăng đó là kết quả của buổi nói chuyện với vị đạo sư hay còn điều gì khác nữa?

Anh hít một hơi thật sâu. Một luồng hơi nóng trỗi lên, toàn thân anh ấm áp lạ lùng. Anh hơi ngạc nhiên nên hít thêm lần thứ hai. Luồng hơi nóng từ đan điền bốc lên nóng ran, chân tay tê tê một cảm giác kỳ lạ. Thế nhưng, đầu óc anh lại nhẹ hẫng, khác thường. Anh hít tiếp một hơi nữa và chợt ý thức luồng hơi nóng đang chạy khắp cơ thể. Cảm giác này quen thuộc làm sao! Hồ như anh đã từng làm việc này rồi! 

Nhìn vị đạo sư đang chậm bước đằng xa, anh muốn nói một lời gì đó, nhưng lại thôi. Đôi bàn tay anh lấm tấm những giọt mồ hôi. Anh hít thêm một hơi nữa để luồng hơi nóng lưu chuyển khắp thân thể. Tự nhiên, anh chợt hiểu và bật cười sung sướng. Chỉ trong thoáng giây, khắp mình anh đã toát đầy mồ hôi. Phải chăng anh đã phục hồi được khả năng trước kia? 

Anh bước về phía túp lều – mái lá đơn sơ anh vừa dựng hôm qua để làm chỗ nghỉ ngơi. Đôi chân nhẹ như bay, chỉ chớp mắt, anh đã bước vào trong lều. Anh sung sướng quỳ xuống, bật thốt lên một câu ngắn: Cảm ơn. Cảm ơn sư phụ!

Ngày tháng trôi.

Mỗi buổi sáng, Satyakam đều theo sư phụ trầm mình xuống dòng suối lạnh và đọc các bài chú. Anh cũng chăm chỉ tọa thiền trên một phiến đá bằng phẳng, không xa chỗ tọa thiền của sư phụ bao nhiêu. Thời tiết ở rặng Tuyết Sơn không còn ảnh hưởng đến anh nữa. Anh có thể cởi trần ngủ qua đêm trong túp lều đơn sơ lợp bằng lá cây mà không hề thấy lạnh. Vị đạo sư có vẻ hài lòng.

Cuộc sống của vị đạo sư vẫn như xưa. Thỉnh thoảng, sau buổi thiền định, ông trao đổi vài câu với học trò, phần lớn là để trả lời thắc mắc hơn là chỉ dẫn điều mới lạ. Ông kiệm lời, chủ yếu là im lặng. Ông cứ để anh trình bày những điều còn nghi hoặc, song ông không giải đáp, khiến anh đâm ra bối rối. 

Khi bối rối, người ta thường cố gắng tìm hiểu thêm. Anh cũng vậy. Thế nhưng, vị đạo sư già vẫn ngồi yên, kiên nhẫn nghe học trò tiếp tục trình bày ý kiến. Chỉ đến khi anh không còn gì để nói nữa, ông mới nhẹ nhàng lên tiếng. Cũng có nhiều lúc, ngay khi vừa đặt câu hỏi, Satyakam thấy câu trả lời đã hiển hiện từ lúc nào rồi. Dường như nó đến cùng lúc với câu hỏi, và lúc đó, anh chỉ biết ngạc nhiên nhìn sư phụ, không biết nói gì nữa.

Đối với Satyakam, các công phu tu hành như việc ngâm mình trong dòng nước lạnh để thực hành nghi thức buổi sáng không phải là điều khó. Ngay cả việc ngồi thiền từ sáng đến trưa hoặc từ lúc chạng vạng cho đến nửa đêm cũng đã trở thành việc bình thường. Tuy nhiên, việc xả bỏ ý niệm về thời gian là một vấn đề hết sức nan giải. 

Các ý niệm, kỷ niệm, thói quen trong quá khứ ngày càng nổi lên ám ảnh tâm trí anh. Lúc nào trong tâm cũng có một cuộc đối thoại không ngừng giữa anh và chính anh. Lúc đầu, các cảm giác này còn mạnh và anh phải dùng hơi thở để trấn áp chúng, nhưng về sau, anh thấy rõ các cảm giác vi tế dâng lên cuồn cuộn, liên hồi trong tâm với muôn ngàn thắc mắc mà anh không kiểm soát nổi.

Tuy biết là mình phải quan sát nó như một nhân chứng, nhưng anh vẫn thấy rõ mình có những yếu tố chủ quan và hay đồng hóa mình với những ý tưởng đó.

Sau một thời gian tu tập không thành, anh giãi bày với sư phụ và được ông chỉ dẫn rành rọt về việc theo dõi tư tưởng. Bất kỳ thắc mắc nào của anh cũng được trả lời một cách giản dị và thấu đáo. Chỉ khi đó, anh mới ý thức rằng mình không thể đi xa trên con đường này nếu không có một vị chân sư hướng dẫn. Khi anh biết khiêm tốn trước sự cao minh của sư phụ, thì công phu của anh bắt đầu tiến bộ hơn xưa.

Dần dần, anh thấy rõ các câu trả lời vốn có sẵn trong tâm mình, và vị đạo sư chỉ là người hướng dẫn, khơi gợi các yếu tố vi tế ẩn bên trong đó mà thôi. Satyakam thấy tự tin hơn trước. Đó không phải là lòng tự hào của bản ngã, mà là một niềm tin sắt đá, không lay chuyển rằng con người chỉ có thể tìm được câu trả lời khi họ biết hướng vào bên trong.

Thỉnh thoảng, hai thầy trò cũng xuống núi khất thực ở các làng mạc lân cận. Sonar là ngôi làng gần nhất, nằm chơ vơ trên đỉnh một ngọn đồi trọc. Muốn đến làng phải đi qua một chiếc cầu bện bằng dây thừng vắt ngang sông Saraswati. 

Qua khỏi cầu là hai cột đá với nhiều tảng lớn nhỏ xếp chồng lên nhau, nơi đánh dấu địa phận ngôi làng. Từ đây phải đi dọc theo một con đường đất quanh co nữa mới vào đến trong làng. Phần lớn nhà cửa tại đây đều cất bằng gỗ và đá, mái nhà lợp bằng nhánh cây khô.

Trên đây là tóm tắt và review Bên Rặng Tuyết Sơn – Swami Amar Jyoti – Nguyên Phong dịch. Hy vọng những thông tin vừa rồi hữu ích cho bạn. Để xem thêm nhiều quyển sách hay khác, bạn có thể truy cập mục Review Sách nhé. Thân chào!

5/5 - (1 bình chọn)

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *